Chương 169: (2)

[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

Trú Ti

6.102 chữ

05-09-2026

Mộ Đạo Bạch liếc nhìn thiếu nữ một cái, rồi quay sang nhỏ giọng hỏi cô bé trong lòng: "Mộ gì cơ?"

Tiểu cô nương bỗng có một hành động ngoài dự liệu, ôm chặt lấy cổ hắn mà cất tiếng gọi: "Cha Mộ!"

Mộ Đạo Bạch ngẩn người, sau đó bật cười thành tiếng.

Hắn không hỏi thêm nữa, ôm bé con sải bước đi về phía thiếu nữ áo đỏ.

Đến trước mặt, hắn mới hiếu kỳ hỏi: "Nàng là Lý Hồng Tụ đúng không?"

Thiếu nữ áo đỏ ngơ ngác gật đầu, chợt bừng tỉnh, đỏ mặt cúi gầm xuống, vội vàng nói: "Mộ công tử, để ta dẫn ngài vào trong!"

Mộ Đạo Bạch khẽ gật đầu, vừa đi theo bên cạnh, vừa đưa mắt đánh giá nàng.

Thiếu nữ khoác trên mình bộ y phục đỏ tươi rộng rãi thoải mái, mái tóc dài búi lỏng lơi, để lộ một đoạn bắp chân ngọc ngà, thon dài trắng nõn.

Bàn chân thanh tú hoàn mỹ không tì vết xỏ trong đôi hài thêu màu đỏ.

Lý Hồng Tụ bị hắn nhìn đến mức ngượng ngùng, gò má cũng đỏ ửng lên.

Tựa như một chú chim hồng hạc đỏ rực từ đầu đến chân.

"Á?! A! Mộ lang! Chàng tới nhanh vậy sao!"

Phía trước truyền đến một tiếng thốt lên kinh ngạc, kế đó một thiếu nữ lao vụt tới, ôm chầm lấy cánh tay trái của hắn.

Mộ Đạo Bạch quay đầu mỉm cười: "Ừ, ta bay hơi nhanh một chút."

Tiếu Tiếu cười tươi rói: "Khanh khách! Chàng lại gạt muội rồi! Khanh khách!"

Nàng cười rộ lên để lộ lúm đồng tiền, trong đáy mắt ngập tràn ý cười.

Tựa như ánh nắng mùa xuân, vô cùng ấm áp.

Có Tiếu Tiếu xuất hiện, Lý Hồng Tụ nhẹ nhõm hơn không ít. Vừa rồi do quá mức căng thẳng, nàng thậm chí còn không dám mở miệng nói chuyện, cả người cũng cứng đờ.Ba người nói cười bước vào đại sảnh.

Mạn nhị tỷ đang xem sổ sách bỗng sáng mắt lên, vừa hé miệng định nói...

"Á! Mộ lang tới rồi!"

Một tiếng reo hò mừng rỡ đã vang lên.

Tiết Băng hấp tấp lao vút tới, ôm chầm lấy hắn.

Công Tôn Lục Ngạc bị kẹp ở giữa, hai má phụng phịu phồng cả lên.

Mộ Đạo Bạch ôm lấy nàng, thuận tay đưa luôn Lục Ngạc sang, tiện miệng hỏi: "Hồng Tụ thì ta biết rồi, còn ba tiểu cô nương kia đâu?"

Tiết Băng bĩu môi: "Biết ngay chàng sẽ hỏi vậy mà! Đợi đấy! Muội đi gọi cho!"

Dứt lời, nàng bế Lục Ngạc chạy tót ra ngoài.

"Muội cũng đi!" Tiếu Tiếu chạy theo sau.

Lục Ngạc ngoái nhìn Mộ Đạo Bạch, vươn đôi tay nhỏ xíu gọi: "Cha... cha..."

Nhưng chưa kịp gọi xong, người đã bị bế chạy mất hút.

"A! Mộ lang!"

Lúc này Mạn nhị tỷ mới thốt nên lời, vừa vặn đứng hẳn dậy.

Mộ Đạo Bạch cười hì hì tiến lại ôm nàng: "Sao lại chậm chạp thế, làm ta cứ đợi mãi."

Mạn nhị tỷ nép vào ngực hắn, trên mặt ngập tràn nụ cười hạnh phúc.

Lý Hồng Tụ bưng một chén trà bước tới, đặt xuống mép bàn, thỉnh thoảng lại đưa mắt lén nhìn hắn.

Ánh mắt mang theo vài phần ngưỡng mộ.

Đây chính là Thiên Kiếm công tử lừng danh trong truyền thuyết.

Nàng cũng vì hắn mới gia nhập Hồng Hài Tử.

Trừ phi trong lòng đã có ý trung nhân, bằng không khắp chốn giang hồ này, thử hỏi có cô nương nào lại không ôm ấp mộng tưởng về hắn chứ.

Trên bàn tiệc.

Chín vị cô nương của Hồng Hài Tử đã tề tựu đông đủ, cộng thêm Tô Anh là vừa vặn mười người.

Mộ Đạo Bạch cũng chính thức gặp mặt bốn vị cô nương mới.

Lý Hồng Tụ đã gặp qua nên tạm thời không nhắc tới.

Sa Mạn vẫn mang dáng vẻ quyến rũ như xưa, chỉ là đã trưởng thành, mặn mà hơn trước rất nhiều.

Nàng đang hứng thú nhìn hắn.

Ánh mắt táo bạo bộc trực, lại mang theo đôi chút huyền bí.

Bởi hắn đã giúp nàng báo thù.

Nàng cũng sớm có tình ý với hắn.

Hai người quả thực có duyên phận.

Tô Dung Dung thì hệt như cái tên của nàng, dịu dàng yếu đuối, ôn nhu mềm mỏng.

Nàng khoác một chiếc trường bào mềm mại rộng rãi, vạt áo dài thướt tha quét đất, che khuất gót ngọc.

Mái tóc búi lỏng lơi, ánh mắt trong veo như nước mùa thu cùng nụ cười dịu dàng đằm thắm.

Trông nàng tựa tiên tử trên trời cao, không vướng khói lửa nhân gian.

Dẫu chạm mắt với hắn, ánh nhìn của nàng vẫn chan chứa vẻ ấm áp, hệt như hảo hữu tri kỷ đã quen biết nhiều năm.

Ở một thái cực hoàn toàn trái ngược chính là Tống Tây Hồ.

Đừng thấy tên nàng có vẻ mềm yếu, thực tế lại chẳng phải vậy.

Trái lại, khí chất của nàng vô cùng thanh lãnh, mang theo vài phần quật cường.

Nàng dũng cảm đón lấy ánh mắt của Mộ Đạo Bạch, thậm chí như muốn phân cao thấp xem ai nhận thua trước.

Công Tôn Lan quơ quơ tay giữa hai người, trêu chọc: "Đừng nhìn nữa, nhìn nữa là dính chặt vào nhau mất thôi."

Đến lúc này, Tống Tây Hồ mới đỏ bừng mặt, ngượng ngùng cúi đầu.

Đám tỷ muội xung quanh đồng loạt bật cười khúc khích.

Công Tôn Lan rất hài lòng với đội ngũ hiện tại.

Nàng thích cảm giác cùng các tỷ muội kề vai sát cánh hành sự thế này.

Mộ Đạo Bạch chỉ tiểu cô nương đang ngủ say trong lòng nàng, quay sang hỏi Công Tôn Lan: "Vì sao con bé lại gọi ta là cha?"

Âu Dương Tình khẽ mỉm cười: "Lúc phụ mẫu con bé qua đời nó vẫn còn nằm trong nôi, đại tỷ thương xót nhận làm mẹ, thế thì cũng phải có một người cha chứ? Huynh ngày ngày đều chễm chệ trên Kim Bảng, đại tỷ từ xa chỉ tay một cái: 'Đó chính là cha con!', thế là huynh trở thành cha của con bé rồi."

Các thiếu nữ lại được phen cười vang.

Mộ Đạo Bạch khẽ phẩy chiếc quạt xếp, cười nói: "Nàng họ Công Tôn, con bé cũng họ Công Tôn; nàng tên Lan, con bé tên Lục Ngạc, đúng là duyên trời đã định..."

Công Tôn Lan mặt mày rạng rỡ gật đầu: "Quả thực có duyên!"

Cơm no rượu say.

Mọi người cùng bước vào phòng nghị sự.

Mộ Đạo Bạch chăm chú xem xét phần tư liệu do Lý Hồng Tụ đưa tới.Lý Hồng Tụ có trí nhớ siêu phàm, đọc vanh vách tiến độ và từng chi tiết của các cứ điểm.

Mộ Đạo Bạch nhìn nàng đầy tán thưởng: "Hồng Hài Tử có được một vị quân sư đúng là phúc khí, bằng không các nàng chẳng khác nào ruồi mất đầu, thường xuyên bị kẻ khác đùa giỡn trong lòng bàn tay."

Sắc mặt Công Tôn Lan cứng đờ, liếc xéo hắn một cái nhưng cũng chẳng thể phản bác.

Lý Hồng Tụ trong lòng mừng thầm, nhưng ngoài mặt vẫn khiêm tốn khẽ lắc đầu.

Tô Anh một tay chống cằm, ánh mắt ngập tràn vẻ trêu chọc: "Thôi đừng khen nữa, khen thêm chút nữa là tâm hồn ai kia bay lên tận chín tầng mây rồi đấy."

Gương mặt xinh đẹp của Lý Hồng Tụ thoắt cái đỏ bừng.

Mộ Đạo Bạch đặt tập tư liệu xuống, lên tiếng: "Tối nay ta sẽ truyền thụ Thiên Ma trường sinh quyết trước để các nàng làm quen. Ngày mai chúng ta cùng xuất phát đến Kiếm Ma cốc, thấy thế nào?"

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!